About seller
Tháng thứ ba sống trong căn hộ mới, tôi nhận ra mình có tới 14 chiếc đèn, 9 cái gối tựa và một khoảng phòng khách đến nỗi chú mèo cũng chẳng tìm được chỗ duỗi chân. Thời điểm đó, tôi nghĩ mình đang tận hưởng vì đồ đạc chất cao thì mới ra dáng nhà. Nhưng sự thật là không gian cứ bí bách, đi lại cứ vướng víu. Tôi đem chuyện này kể với đứa bạn thân rồi quyết định thử một cách tiếp cận khác: với mỗi khoảng không, tôi chỉ chọn một món cốt lõi, phần còn lại đem cất hết vào kho. Kết quả khiến tôi sững sờ. Bắt đầu với thiết kế nội thất căn hộ chung cư, tôi áp dụng ngay ý tưởng để trống và hôm nay tôi chia sẻ lại từng bước để bạn không phải lặp lại sai lầm của tôi.Góc cạnh cửa sổ tôi từng nhồi nhét cây xanh và ghế đônTôi từng đặt 7 chậu cây, 2 ghế đôn và 1 kệ sách nhỏ ở ngay cạnh cửa sổ, nghĩ rằng như vậy sẽ ra một góc xanh mát. Hậu quả là ánh sáng tự nhiên bị che gần hết, gian phòng khách tối hẳn đi, càng thêm bí bách. chậu cây nào cũng ngả vàng, ghế đôn thì trưng cho có. Cuối tuần nọ, tôi bực mình, tôi dọn sạch tất cả, chỉ chừa lại một chiếc ghế bệt và một chậu lưỡi hổ thứ cây dễ sống bậc nhất. Kể từ lúc đó, phòng khách bừng sáng, tôi nhận ra một căn phòng biết thở là như thế nào. Nói vậy để bạn hình dung, chỉ cần một tia nắng chiếu vào, không gian như được nới rộng hẳn dù chẳng hề có thay đổi gì về kích thước.Góc tủ TV tôi từng chất kín đồ lưu niệm và sách cũKệ tivi nhà tôi từng là nơi trưng bày hơn 20 món quà kỷ niệm, sách cũ và khung ảnh. Tôi nghĩ chúng sẽ tô điểm, nhưng sự thật là mỗi lần ngồi xem phim mắt tôi lại hoa lên vì rối. Chẳng mấy khi tôi thưởng thức trọn vẹn một bộ phim vì nhìn đống đó là tôi thấy ngột ngạt. Thế là tôi quyết định đem giấu tất cả vào kho, chỉ giữ lại 3 món thật sự có kỷ niệm và 1 chiếc loa bluetooth. Kết quả thật sự ngoài mong đợi: màn hình tivi nổi bật hơn, những thứ để lại đều mang ý nghĩa rõ ràng. Điều tôi rút ra là việc bày biện tối giản tốt hơn gấp trăm lần một bộ sưu tập rối mắt.Góc ban công tôi từng biến thành kho đồ thay vì nơi thư giãnKhoảng ban công chỉ vỏn vẹn 3 mét vuông trước đây là nơi chứa thùng carton, vali cũ và đồ giặt phơi. Tôi tránh xa ban công như tránh hỏa vì quá bừa bộn đến mức ngại đụng vào. Cho đến khi tôi đọc được bài viết về không gian sống, tôi đem hết đi bán ve chai, tậu một bộ bàn ghế gấp mini và một tấm thảm ngoài trời chống thấm. Sáng ra tôi ra ban công ngồi hóng gió dù trời nắng hay mưa. Một nơi để hít thở không khí buổi sáng đã thay đổi hoàn toàn cách tôi cảm nhận về chỗ ở. Điều trớ trêu là tôi cứ nghĩ chỗ nào trống là phải nhét đầy, giờ tôi mới hiểu sự trống trải thật sự lại là thứ đáng giá.Cách tôi đặt ra quy tắc một góc chỉ có một chức năngTừ những trải nghiệm đau thương đó, tôi tạo ra một luật bất thành văn: mỗi góc trong căn hộ chỉ phục vụ đúng một mục đích và không bao giờ mua thêm đồ cho góc đó nếu chưa bỏ bớt thứ cũ. Lấy góc học tập làm minh họa chỉ gồm bàn, ghế, cây đèn bàn, góc phòng ngủ chỉ có giường và tủ đầu giường. Cách này tôi mang vào cả gian bếp: bàn bếp chỉ bày đúng dụng cụ nấu nướng cần thiết. Sau hai tháng kiên trì, cảm giác nhà rộng thêm rõ rệt, tôi ước tính thêm được chừng 20% dù thực tế chẳng đo đạc gì. Nhưng có lẽ giá trị lớn nhất là cảm giác nhẹ nhõm khi bước vào nhà không thể mua được bằng tiền. Tôi hết cái bệnh nhìn đâu cũng muốn mua đồ. Nếu bạn cũng đang cảm thấy ngột ngạt trong chính ngôi nhà mình, tôi khuyên bạn hãy làm thử một việc: hãy chọn một góc bất kỳ, dọn sạch và giữ trống trong bảy ngày, bạn sẽ thấy khác ngay